Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014


NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM MUÔN NĂM !
MOSSAD (Cơ quan tình báo của Ixraen) cho biết, một số vị trong UB Soạn thảo Sửa đổi HP 1992 đồng thuận với ý kiến xóa bỏ dòng tên XHCN trong dòng tên Nước Cộng hòa XHCN Việt Nam. Có thật thế không nhỉ. Nếu đổi lại tên nước tức là xóa bỏ XHCN, thì những cương lĩnh, nghị quyết…định hướng XHCN chỉ là …giả dối. Các thế lực chống CNXH trên thế giới sẽ hoan hỷ hét to lên như thế. Sau Liên xô và Đông Âu sụp đổ, Việt Nam bồi tiếp một cú đấm vào CNXH ! Bọn chống Cộng, chống CNXH lại một lần nữa thắng thế ! Bọn chống Cộng, chống CNXH trong nước Việt Nam đạt được mục đích của chúng ! Nếu XHCN bị xóa bỏ trong tên nước Việt Nam, sẽ là:
- Một cú bồi đấm vào CNXH.
- Một cú đấm vào các Đảng Cộng sản và Công nhân trên thế giới.
- Một sự diễu cợt phong trào CNXH Thế kỷ 21 đang nổi lên ở các nước châu Mỹ La tinh.
- Một viên đại bác bắn phá vào lý tưởng XHCN của Bác Hồ, của các thế hệ Đảng Cộng sản Việt Nam và các thế hệ nhân dân Việt Nam.
- Một sự phản bội cương lĩnh của Đảng Cộng sản.
- Mọi biện bạch sẽ trở thành chỉ là giả dối và ngụy biện.
Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam muôn năm !
Lý tưởng XHCN muôn năm !
Đập tan bọn chống Cộng trong nước Việt Nam !
Đập tan bọn Goocbachop – Enxin trong nước Việt Nam !

HÃY CẢNH GIÁC GOOCBACHOP - ENXIN VIỆT NAM: 
VŨ MÃO, DƯƠNG TRUNG QUỐC, NGUYỄN MINH THUYẾT
Höàñg Hảï
Sau này có điều kiện mà nuôi được đàn chó sẽ đặt cho mỗi con một tên tổng thống Mỹ nào đó!
vd: Nixon, Bush... 

ngày Hôm qua lúc 0:02 • Bỏ thích • Chia sẻ • Báo sai phạm
Quang Trần Nhật
Mỗi lần đập chết một con gián hay con chuột, lại đặt cho xác chết một cái tên Ai-xen-hao, Ken-nơ-đi, Giôn-xơn, Ních-xơn, Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu, Goocbachop, Enxin, Vũ Mão, Dương Trung Quốc, Nguyễn Minh Thuyết, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Xuân Diện, Nguyên Ngọc, Nguyễn Quang A...
Thích • 2 • Chỉnh sửa • ngày Hôm qua lúc 0:16

Cậu Buồn Vì Ai
Quang Trần Nhật___ sao cậu nói ông Dương Trung Quốc là Rận___ nếu là rận sao ông đấy có thể vào đc Quốc hội___ đừng quy chụp cho quân ta thế chứ___ tất cả nhưng ng cậu vừa nêu thì trừ ông Quốc ra__- còn lại đều là Rận___ chẳng qua tính ông Quốc ngay thẳng thôi___ đức tính cần có trong Đảng___ ông đấy là TTK hội lịch sử VN đấy___vớ vẩn cậu lại là Rận ( xl nếu tớ nhầm )
Thích • 2 • ngày Hôm qua lúc 9:24
Quang Trần Nhật TRẢ LỜI Cậu Buồn Vì Ai:
Các bạn thân mến ! Vì sao Dương Trung Quốc, Nguyễn Minh Thuyết, Vũ Mão làm chúng ta phải cảnh giác, vì những lý do sau đây, các bạn chịu khó đọc nhé:
1. Cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới bùng phát năm 2008-20XX khiến Việt Nam phải khủng hoảng theo, trong đó có Vinashin. Vinashin nợ xấu 4,5 tỷ USD, chứ không phải là “Thất thoát” 4,5 tỷ USD, vì thế giới khủng hoảng, hợp đồng đóng tàu giảm hẳn, hợp đồng vận tải biển giảm hẳn nên Vinashin mất đường làm ăn, lấy gì trả nợ. Đó là lý do chính. Vinashin có đầu tư dàn trải ngoài ngành, có tham nhũng, nhưng hoàn toàn không phải, nợ xấu vì 2 lý do này. Chính phủ đã kịp thời bỏ tù kẻ tham nhũng, tái cơ cấu Vinashin, và các ngân hàng lớn, tập đoàn lớn của Mỹ và Châu Âu còn sụp đổ, thì Vinashin nợ xấu là cái “muỗi”. Thế giới khủng hoảng kéo VN khủng hoảng theo. Chính phủ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã kịp thời có nhiều quyết sách chèo chống, giữ cho VN chỉ khủng hoảng ở mức này, là một thành công lớn, chứ nếu Quang Trần Nhật mà làm Thủ tướng, thì VN có khi còn chìm xuống tận …bùn đen ! Trên thế giới thi thoảng có nguyên thủ, quan chức từ chức. Họ từ chức vì đảng cầm quyền ép buộc, nhằm cố vớt vát cho mùa bầu cử tiếp theo. Thế nhưng, Dương Trung Quốc trên diễn đàn Quốc hội truyền hình trực tiếp cả nước, đã phịa ra cái gọi là “văn hóa từ chức” để hòng lật đổ Thủ tướng. Đó mới là “văn hóa lật đổ” của các đảng đối lập không đội trời chung với đảng cầm quyền ở các nước đa đảng. Dương Trung Quốc mưu toan cấy vào truyền thống Văn hóa Đoàn kết Đấu tranh Xây dựng ở nước ta cái “văn hóa” Lật đổ ấy, hòng làm rối loạn Chính quyền Việt Nam, theo chiến thuật “Tách từng chiếc đũa ra khỏi bó đũa để bẻ từng chiếc một” mà dưới đây sẽ làm rõ hơn cái thủ đoạn tinh vi, xảo quyệt, thâm độc ấy.
2. 83 năm qua kể từ khi thành lập, Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo nhân dân ta vượt qua khó khăn, giành hết thắng lợi này đến thắng lợi khác, trong đó có công cuộc đổi mới từ 1986 tới nay. Đó là vì Đảng luôn lấy quyền lợi của Dân tộc, Đất nước, Nhân dân làm quyền lợi của Đảng. Quyền lợi của Đảng, quyền lợi của Đất nước, Dân tộc, Nhân dân là một, nếu không thì Đảng không thể lãnh đạo được nhân dân ta tiến lên trong chiến tranh giữ nước và xây dựng hòa bình. Tuy đảng viên có nhiều người thoái hóa, biến chất và tham nhũng, nhưng sức mạnh của Đảng là ở Cương lĩnh, Chủ trương, Chính sách. 
Thế nhưng, cũng trên diễn đàn Quốc hội, Dương Trung Quốc đã tinh vi, thâm độc và xảo quyệt, tiếp theo chất vấn “văn hóa từ chức’ ông ta tiếp tục cài vào sự xuyên tạc khi chất vấn Thủ tướng: Thủ tướng nghĩ sao khi có ý kiến cho rằng Thủ tướng coi trọng quyền lợi Đảng hơn quyền lợi Nhân dân (?). Một sự xuyên tạc thâm độc quyền lợi Đảng với quyền lợi Nhân dân (có 2 quyền lợi khác nhau, đối lập nhau) (?) !!! Rất tiếc rằng trong bối cảnh lúc đó, cả hội trường 500 đại biểu QH, không ai phát hiện ra sự xuyên tạc khôn khéo và xảo quyệt này.
3. Hoàn cảnh lịch sử 1945-1946 ở nước ta ra đời nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, đã khác xa hoàn cảnh lịch sử ngày nay. Lý tưởng của Bác Hồ là dân tộc độc lập, đất nước hòa bình, thống nhất và CNXH, nhân dân ấm no hạnh phúc. Âm thanh “Nước Cộng hòa XHCN Việt Nam” đã vang dội trên chính trường thế giới, quen thuộc với bạn bè quốc tế và kiều bào khắp 5 châu, đi sâu vào lòng yêu nước và tự hào của 90 triệu nhân dân ta, khẳng định lý tưởng XHCN của Bác Hồ và nhân dân ta.
Thế nhưng, Dương Trung Quốc, Vũ Mão, Nguyễn Minh Thuyết lần lượt viết bài, trả lời phỏng vấn, mưu toan lừa phỉnh xóa bỏ âm thanh “XHCN” trong dòng tên Tổ quốc, lừa phỉnh được rất nhiều người và dấy lên sự phẫn nộ cũng của rất nhiều người, chia rẽ khối đoàn kết truyền thống của nhân dân ta. Đây là hành động tấn công vào CNXH, chống Cộng rất tinh vi, thâm độc và xảo quyệt của họ.
4. Thủ đoạn “Tách từng chiếc đũa ra khỏi bó đũa để bẻ từng chiếc một”.
Bọn chống Cộng không lật đổ được Chính quyền Việt Nam, gần đây chúng tập trung xuyên tạc, bóp méo, thổi phồng, tô đen nhằm lừa gạt Trung ương Đảng, Quốc hội và Nhân dân lật đổ người đứng đầu Chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nếu thành công, chúng tiếp tục tập trung tấn công lật đổ Chủ tịch nước. Nếu thành công, chúng tập trung tấn công Tổng Bí thư, rồi các Thủ tướng mới, Chủ tịch nước mới, gây mất đoàn kết, rối loạn nội bộ Đảng và Chính quyền Việt Nam.
Nếu lừa gạt xóa bỏ được tên nước XHCN, chúng tập trung lừa gạt xóa bỏ âm thanh “Cộng sản” bằng âm thanh “Lao động” trong dòng tên Đảng ta (Lừa phỉnh: Hai chữ “Lao động” do Bác Hồ đặt, gắn bó với Đảng suốt 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ…)
Tiếp theo, chúng sẽ tập trung lừa gạt đổi lại tên TP Hồ Chí Minh thành tên cũ Sài Gòn (Lừa phỉnh: Sài Gòn là nơi Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước, gắn với bước ngoặt lịch sử 30-4 v.v…)
5. Tháng 3-1991, hơn 70% nhân dân Liên xô biểu quyết duy trì Liên xô, 9 tháng sau, Liên xô sụp đổ không phải do nhân dân Liên xô. Liên xô sụp đổ do suốt 6 năm đảng viên, nhân dân Liên xô quá tin tưởng vào Goocbachop, tên chống Cộng leo cao chui sâu, mồm hô to đả đảo CNTB, CNXH muôn năm, nhưng tay thì ngấm ngầm phá CNXH từng bước một tinh vi, xảo quyệt. Toàn Đảng, toàn Dân hãy đề cao cảnh giác với bọn chống Cộng, chống CNXH nằm im để leo cao, chui sâu, quyết không để bọn Goocbachop, Enxin thứ hai phá hoại truyền thống đoàn kết trong Đảng và trong xã hội ta.
6. Vũ Mão, Dương Trung Quốc, Nguyễn Minh Thuyết nằm một trong những thành phần sau đây:
- Hoặc là chống Cộng nằm im leo cao chui sâu, nay chống phá từng bước một tinh vi, thâm hiểm và xảo quyệt.
- Hoặc là Bệnh hoạn tư tưởng, mắc hội chứng “Thức thời”, hội chứng “Đổi mới tất cả, đạp đổ tất cả”.
- Hoặc là cuồng tín mù quáng vào nền “Chúng tao Chủ” đa đảng của phương Tây, nhằm leo lên “Tao chủ” dưới chiêu bài “Dân chủ”.
7. Chúng ta phải làm gì trong hoàn cảnh bọn chống Cộng, bọn Bất mãn Phản bội, bọn Cuồng tín Mù quáng, bọn Goocbachop-Enxin Việt Nam đang nổi lên chống phá Đảng, Chế độ xã hội, Chính quyền và đất nước ta ?
- Tăng cường đề cao cảnh giác trước những âm mưu chống phá của các thế lực thù địch, nhất là thủ đoạn “Tách từng chiếc đũa ra khỏi bó đũa để bẻ từng chiếc một” và các thủ đoạn khác (ví dụ bọn phản động giương cao cờ đỏ sao vàng, ảnh Bác Hồ, ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp, biểu ngữ “chống” TQ để làm lá chắn để biểu tình xông lên chống phá…)
- Tuyệt đối tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, nhân tố thắng lợi của Cách mạng Việt Nam 83 năm qua.
- Giữ gìn truyền thống đoàn kết trong Đảng, đoàn kết sắc tộc, tôn giáo, tầng lớp, vùng miền… “Như giữ gìn con ngươi của mắt mình” (Lời dạy của Bác Hồ)
- Tất cả vì lý tưởng XHCN, vì lý tưởng của Bác Hồ vĩ đại !
- Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam muôn năm !

CHỦ NGHĨA XÃ HỘI LÀ TƯƠNG LAI TƯƠI SÁNG CỦA LOÀI NGƯỜI
(Nhân dịp kỷ niệm 146 năm ngày sinh V.I.Lê nin 22/04/1970-22/04/2013)
Ngày hôm nay, từ thế kỷ 21 nhìn lại về TK 20, chúng ta sẽ nhìn lịch sử rõ ràng hơn, khách quan hơn. Trong TK 20, sau Cách mạng XHCN Tháng Mười Nga 1917, xuất hiện một nước xây dựng CNXH đầu tiên, là Liên xô. Tuy chưa có CNXH, mà đang xây dựng CNXH, thì gọi tắt là nước XHCN. 
Ngay tại thời kỳ đầu, đã xuất hiện 2 mô hình CNXH tại Liên xô non trẻ: “CNXH THỜI BÌNH” và “CNXH THỜI CHIẾN”.
Về CNXH THỜI BÌNH:
Khoảng năm 1922, sau khi Liên xô đập tan tàn quân Tư sản và Phong kiến, nội chiến kết thúc, V.I. Lê nin đã vạch ra đường lối xây dựng CNXH mà ngày nay ta có thể gọi đó là mô hình CNXH THỜI BÌNH. Có rất nhiều bài viết, lời nói kinh điển của V.I. Lê nin mà các nhà sử học, sẽ dẫn ra để chứng minh, nhưng hôm nay có thể đúc kết công thức của V.I. Lê nin về mô hình mà hôm nay có thể gọi là CNXH THỜI BÌNH:
CNXH THỜI BÌNH = Chính quyền của Giai cấp Công nhân + Nền Kinh tế Thị trường Với Các Quy luật Kinh tế Khách quan.
Nền Kinh tế Thị trường Với Các Quy luật Kinh tế Khách quan bao gồm các nhân tố cơ bản như sau:
- Có nhiều thành phần kinh tế cùng tồn tại, phát triển cạnh tranh (Thi đua) đúng pháp luật, dưới sự kiểm soát, điều hành, hỗ trợ, trọng tài của Chính quyền Công nhân.
- Thị trường quyết định tất cả (Phạm vi, quy mô, cơ cấu, chủng loại, số lượng, chất lượng). Con người phải nghiên cứu, nắm bắt đầy đủ, kịp thời nhu cầu của thị trường mà đáp ứng, chứ không phải tư duy trong bốn bức tường ra quyết định…
- Các quy luật khách quan cơ bản: Cạnh tranh (thi đua), Cung-Cầu, v.v…và v.vvv
Tư tưởng chủ đạo của V.I.Lê nin: Kinh tế Thị trường Với Các Quy luật Kinh tế Khách quan là tài sản trí tuệ sáng tạo của nhân loại mà Chính quyền Công nhân phải kế thừa và phát huy, chứ không phải là đặc thù riêng có của CNTB !
Về CNXH THỜI CHIẾN:
Sau khi V.I. Lê nin mất (1924), Liên xô tiếp tục bị thế giới Đế quốc Tư bản bao vây cô lập, cấm vận và đe dọa tấn công tiêu diệt, Liên xô phải hình thành mô hình CNXH THỜI CHIẾN.
Các đặc điểm và nhân tố cơ bản của CNXH THỜI CHIẾN:
- Xây dựng mô hình Kinh tế Tự cung, Tự cấp. Kinh tế Tự cung, Tự cấp đòi hỏi như sau:
- Đối phó với bên ngoài: Nền kinh tế phải có kế hoạch và cân đối. Cân đối: Có đủ mọi nghành nghề, kể cả những nghành không có thế mạnh tài nguyên. Vì phải phân tán vốn và nguồn lực ra tất cả, nên nghành nghề nào cũng bị hạn chế vốn và nguồn lực, tất nhiên sẽ hạn chế phát triển cả những nghành nghề có thế mạnh.
- Đối phó với bên trong: Xóa bỏ Kinh tế Tư bản để tận diệt sự phát triển và tấn công chống phá, lật đổ từ bên trong của Giai cấp Tư bản và Địa chủ. Nghĩa là Tập thể Hóa và Quốc doanh hóa nền kinh tế.
Nền kinh tế có Kế hoạch và Cân đối, thì đương nhiên là phi Thị trường, phi quy luật khách quan.
Nền kinh tế Tập thể Hóa và Quốc doanh Hóa, thì đương nhiên là phi Cạnh tranh (Thi đua).
Mô hình kinh tế THỜI CHIẾN thì đương nhiên không thể phát huy được các động lực phát triển.
Tuy nhiên, Kinh tế Tự cung, Tự cấp mà ngày nay hay gọi là “Bao cấp”, là sự bắt buộc, đòi hỏi trong hoàn cảnh Chiến tranh Nóng (Tấn công tiêu diệt) và Chiến tranh Lạnh (Bao vây, cấm vận và nguy cơ tấn công quân sự). Nó chính là sáng tạo phù hợp với hoàn cảnh lịch sử, do hoàn cảnh lịch sử đòi hỏi. Nếu đất nước lại xảy ra chiến tranh, thì bắt buộc lại phải quay lại vận dụng mô hình “Bao cấp” !
Cuối thế kỷ 20, CNTB thế giới đã phát triển khác xa với thế kỷ 19 và trước đó.
Về quan hệ sản xuất:
- Chủ sở hữu đã phát triển từ một chủ, thành tập thể các ông chủ, thậm chí hàng triệu ông chủ cổ đông lớn nhỏ.
- Quy mô sản xuất đã phát triển từ một nhà sản xuất địa phương, thành tập đoàn sản xuất xuyên quốc gia, xuyên lục địa và toàn cầu.
- Quy mô phân công chuyên môn hóa, hợp tác hóa đã phát triển đến quy mô toàn cầu, phát sinh yêu cầu hội nhập liên quốc gia (Khu vực) và Toàn cầu hóa.
Về mặt Chính trị-xã hội:
- Sự hình thành và phát triển song song của hệ thống XHCN với mô hình xã hội XHCN lý tưởng (Không có thất học, thất nghiệp, tội phạm, tệ nạn, cách biệt giàu nghèo, dịch vụ xã hội gần như toàn diện: y tế, giáo dục, đi lại, nhà ở, nghỉ ngơi, giải trí…hầu như miễn phí toàn dân…) là cái tát nảy đom đóm mắt, khiến CNTB phải cải cách và ngoan ngoãn với Công nhân và các Giai câp, Tâng lớp Lao động như ngày nay.
- Sự lớn mạnh về quân sự giữa hai phe XHCN và TBCN đã ngang nhau, khiến nguy cơ đe dọa chiến tranh tiêu diệt bị xu thế hòa bình, giải trừ quân bị phát triển, đè bẹp.
Với bối cảnh hai nhân tố quan hệ kinh tế và chính trị-xã hội nêu trên, tạo ra xu thế và đòi hỏi hòa bình và hợp tác (hội nhập) phát triển đến quy mô toàn cầu, thì Chiến tranh Lạnh cần và được chấm dứt, mô hình CNXH THỜI CHIẾN được giải phóng, dẫn đến hàng loạt quốc gia theo mô hình này sụp đổ để tiến đến mô hình CNXH THỜI BÌNH.
Như vậy, cuối thế kỷ 20, Liên xô và Đông Âu sụp đổ, chứ không phải CNXH sụp đổ, ngược lại, CNXH là xu thế phát triển của toàn thế giới, toàn nhân loại, vì những lý do sau đây:
- Giai cấp Tư bản thế giới, dù còn rất nặng nề tàn dư bản chất vốn có của nó, đã phát triển khác xa với CNTB cổ điển trước TK 20: Từ bản chất bóc lột tàn bạo vô nhân tính, đã ngoan ngoãn hơn, gần gũi với tư tưởng XHCN, tư tưởng của Giai cấp Công nhân hơn. 
- Quan hệ sản xuất của CNTB đã phát triển với quy mô (Lượng đổi) và tính chất (Chất đổi) khác xa với CNTB cổ điển trước TK 20.
- Cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới bùng phát năm 2008 đã khiến Giai cấp Tư bản thừa nhận Chủ thuyết của CNTB đã sụp đổ, thừa nhận CNTB phải cải cách.
- Phong trào biểu tình “Chống phố Uôn”, chống CNTB lan rộng khắp các thành phố trên thế giới, hàng loạt các nước Nam Mỹ tuyên bố tiến lên “CNXH THẾ KỶ 21” cho thấy trình độ giác ngộ XHCN của nhân loại vẫn đang phát triển ngày càng cao.
- Các nước Tư bản phát triển Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Nhật, Hàn Quốc…vừa điên cuồng chống CNXH, vừa tiến lên CNXH mà họ điên cuồng chống, không thể cưỡng lại được (CNTB dãy chết để biến thành CNXH).
- CNXH là quy luật tất yếu, là tương lai tươi sáng của loài người. Tuy nhiên, con đường đi lên CNXH còn lâu dài và nhiều bất trắc, nhưng loài người đang bước những bước đầu tiên dài trên con đường này.
Tại Việt Nam.
Sau khi đất nước thoát ra khỏi 4 cuộc chiến tranh nóng (Pháp, Mỹ, Polpot, Đặng Tiểu Bình) và thoát khỏi cuộc chiến tranh lạnh cấm vận của Mỹ 1995, đất nước đang xây dựng CNXH THỜI BÌNH như V.I. Lê nin đã chỉ ra. Trong nước nảy sinh các xu hướng tư tưởng:
- Đại đa số nhân dân tin tưởng đường lối xây dựng CNXH THỜI BÌNH.
- Thiểu số bọn phản động chống Cộng nằm im 68 năm qua ngóc đầu dậy chống phá, như Cù Huy Hà Vũ, Lê Công Định, Nguyễn Văn Lý, Tạ Phong Tần v.v…
- Thiểu số những người cuồng tín đến mù quáng vào nền “Đa đảng Chủ” mà họ gọi là “Dân chủ” ( Thực ra là “Tao chủ”) cũng a dua cho bọn Chống Cộng xỏ mũi, dắt dây, quay lại chống phá, như Vũ Mão, Dương Trung Quốc, Nguyễn Minh Thuyết, Ngô Bảo Châu…v.v…
Bọn chống Cộng và bọn phản bội đều nằm trong tầm ngắm của nhân dân ta, cho nên, mọi thủ đoạn dù trắng trợn hay tinh vi, xảo quyệt của chúng sẽ bị lưới trời lồng lộng của nhân dân đè bẹp, bánh xe lịch sử của CNXH THỜI BÌNH nghiền nát !
Chủ nghĩa Mác-Lê nin muôn năm !
Lý tưởng XHCN của Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm !
Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam muôn năm !
PHẢN ĐỐI LUẬN ĐIỆU CỦA VŨ MÃO, NGUYỄN MINH THUYẾT

Các bạn thân mến. 
Lòng tôi sục sôi căm thù khi đọc bài viết của Vũ Mão, Nguyễn Minh Thuyết, mưu toan đổi tên nước ta trở lại tên cũ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, với những lập luận, nào là tên do Bác Hồ đặt, nào là “hợp lòng dân” (?), nào là thu hút quốc tế và Việt Kiều v.v… Tôi sục sôi căm phẫn mưu toan của chúng vì những lý do sau đây:
1- Hoàn cảnh lịch sử ra đời tên nước VNDCCH 1945-1946 đã khác xa hoàn cảnh lịch sử ngày nay. Mưu toan của chúng là phản khoa học lịch sử.
2- Lý tưởng của Bác Hồ là đất nước độc lập và CNXH, nhân dân ấm no hạnh phúc. Vì vậy nếu còn sống, Bác Hồ sẽ rất đau lòng khi tên nước bị xóa bỏ dòng tên “XHCN” trong dòng tên “Nước CHXHCN Việt Nam”.
3- Liên xô và Đông Âu sụp đổ chứ không phải CNXH sụp đổ. Ngược lại, cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới 2008-20XX đã thức tỉnh các nước G20 thừa nhận CNTB phải cải cách, làn sóng biểu tình “Chiếm phố Uôn” chống CNTB từ Mỹ đã từng lan rộng khắp 80 thành phố trên toàn thế giới. Các nước châu Mỹ La tinh từ nhiều năm qua đều tuyên bố tiến lên “CNXH thế kỷ 21”. Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam lấy “Phật pháp, Dân tộc và CNXH” làm cương lĩnh hoạt động. Vì vậy, càng chứng minh nước ta định hướng tiến lên CNXH là con đường đúng đắn.
4- Âm thanh “Nước CHXHCN Việt Nam” đã vang lên vang dội trên chính trường quốc tế, quen thuộc với bạn bè thế giới và bà con Việt Kiều khắp 5 châu, đi sâu vào lòng yêu nước và lòng tự hào của 90 triệu nhân dân Việt Nam chúng ta.
5- Thủ đoạn chống phá của bọn chống Cộng trong và ngoài nước là “Tách từng chiếc đũa ra khỏi bó đũa để bẻ từng chiếc một”. Không lật đổ được Chính quyền Việt Nam, chúng tập trung tấn công xuyên tạc, bịa đặt và thổi phồng, bôi đen người đứng đầu chính phủ, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, dưới chiêu bài vạch lá tìm sâu, đòi “văn hóa từ chức” (?). Nếu thành công, chúng tiếp tục tập trung tấn công Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Nếu thành công, chúng tập trung tấn công TBT Nguyễn Phú Trọng, những Thủ tướng mới, Chủ tịch nước mới…Nếu đổi được tên nước, chúng tiếp tục tấn công đòi đổi tên Đảng Cộng sản thành Đảng Lao động (nói ngọt nói bùi nào là Đảng Lao động là tên Bác Hồ đặt, nào là Đảng Lao động gắn bó với 2 cuộc kháng chiến vĩ đại…). Tiếp theo, chúng đòi đỏi lại tên TP Hồ Chí Minh trở lại tên TP Sài Gòn (nói bùi nói ngọt nào là Sài Gòn là nơi Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước…). Chúng sẽ mớm lời cho những tên, nếu không phải là tình báo chui sâu leo cao, thì cũng là những tên cuồng tín mù quáng, mắc hội chứng “Thức thời”, hội chứng “Đổi mới tất cả - đạp đổ tất cả” như Nguyễn Minh Thuyết, Dương Trung Quốc, Vũ Mão, Cù Huy Hà Vũ v.v…
Thưa các bạn thân mến,
Với những lý do như trên, tôi tha thiết kêu gọi các bạn hãy cùng tôi lên tiếng vạch trần âm mưu của bọn chống Cộng, bọn gián điệp và bọn mắc hội chứng bệnh hoạn nêu trên, bằng cách nào đó khẩn cấp gửi đến Ủy ban Soạn thảo Sửa đổi Hiến pháp, để thức tỉnh Ủy ban cảnh giác với những âm mưu, thủ đoạn tinh vi, xảo quyệt của các thế lực Chống Cộng và Bệnh Hoạn. Tôi tha thiết mong mỏi các bạn chia sẽ với nhiều bạn bè lời cầu khẩn qua bài viết này của tôi, vì Lý tưởng Xã hội Chủ nghĩa, vì Lý tưởng của Bác Hồ vĩ đại, hãy bảo vệ lý tưởng của chúng ta và nhân dân ta. Xin cảm ơn các bạn.
Hà Nội ngày 17/04/2013- Quang Trần Nhật-Nhật Quang Trần-Trần Nhật Quang - trannhatquang0309@yahoo.com.vn

CUỘC KHỦNG HOẢNG KINH TẾ TOÀN CẦU 2008-20XX

Cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới âm thầm diễn ra nhiều năm rồi bùng phát vào năm 2008, đến nay đã được 5 năm. Chưa có một chuyên gia kinh tế nào trên thế giới đưa ra được nguyên nhân đích thực của cuộc khủng hoảng, vì vậy không thể xác định được:
- Cuộc khủng hoảng đã chạm đáy hay chưa, 
- Bằng cách nào, và bao giờ loài người thoát được ra khỏi cuộc khủng hoảng.
Do không xác định được nguyên nhân, nên loài người chống chọi với cuộc khủng hoảng bằng nhiều biện pháp khác nhau, nhưng tất cả đều vô vọng, giống như sự vùng vẫy trong ngõ cụt. Chính phủ Mỹ “bơm tiền” cứu trợ các doanh nghiệp và ngân hàng, Liên minh Châu Âu “bơm tiền” cứu trợ các quốc gia nợ công và “thắt chặt chi tiêu”, Chính phủ Việt Nam kìm tăng trưởng, giảm lạm phát, tăng-giảm lãi suất ngân hàng, lập dự án thành lập các công ty mua-bán nợ v.v…Song, mọi biện pháp đều không chặn được đà khủng hoảng, cuộc khủng hoảng vẫn kéo dài, thậm chí ngày càng trầm trọng. Chỉ khi xác định được nguyên nhân đích thực gây ra cuộc khủng hoảng, thì loài người mới tìm được biện pháp hữu hiệu để dần dần thoát ra khỏi cuộc khủng hoảng vững chắc và chủ động.
1-Nguyên nhân thứ phát: Mâu thuẫn của mối quan hệ giá-tiền.
Nói đến khủng hoảng kinh tế thế giới, nhiều người nghĩ đến nguyên lý khủng hoảng kinh tế thừa theo chu kỳ Các Mác đã vạch ra. Nhưng chu kỳ khủng hoảng thừa từ nhiều thập kỷ đã rút ngắn dần xuống hàng năm, hàng tháng, thậm chí hàng ngày. Đâu đó trên thế giới vẫn luôn luôn xảy ra sự sụp đổ của các doanh nghiệp lớn, nhỏ nào đó. Khủng hoảng thừa chỉ diễn ra cục bộ trong một phạm vi nghành nghề, lãnh thổ nào đó, nhưng cuộc khủng hoảng 2008-20XX diễn ra đổng loạt và toàn diện trên mọi lĩnh vực sản xuất và dịch vụ với quy mô toàn cầu. Biểu hiện của cuộc khủng hoảng 2008-20XX như sau:
- Giá cả hàng hoá, dịch vụ không ngừng tăng cao, bao gồm cả hàng hoá nguyên, nhiên, vật liệu và hàng hoá tiêu dùng.
- Sức tiêu thụ của thị trường giảm sút, tồn kho sản xuất tăng cao, ứ đọng.
- Sản xuất, lưu thông đình trệ, thất nghiệp tăng cao.
- Nợ công của nhiều quốc gia vượt ngưỡng an toàn.
Tất cả những hiện tượng trên đều có mối quan hệ hữu cơ với nhau, là mối quan hệ nhân-quả dưới sự chi phối của mâu thuẫn giá-tiền.
Để dễ hình dung, ta hãy tạm chấp nhận một giả thuyết như sau:
- Nếu đem tất cả tiền mặt của các quốc gia, từ người tiêu dùng, kho quỹ của các tổ chức, doanh nghiệp, ngân hàng, kho bạc nhà nước…quy ra đồng USD, loài người có tổng cộng tỷ tỷ tỷ…(10 chữ tỷ) USD.
- Kiểm kê tất cả hàng hoá của loài người, từ nguyên, nhiên, vật liệu đến hàng tiêu dùng, quy ra trị giá USD, loài người có tổng cộng tỷ tỷ tỷ…(6 chữ tỷ) USD.
Từ hai trị giá trên, ta có hai đường đồ thị tạm, gọi là đường đồ thị tiền và đường đồ thị giá.
Kể từ khi cuộc khủng hoảng âm thầm diễn ra và bùng phát năm 2008 đến nay, giá cả hàng hoá không ngừng tăng cao, trong khi tổng lượng tiền của loài người tăng không nhiều, đẩy đường đồ thị giá ngày càng lên sát với đường đồ thị tiền. 
Khi khoảng cách giữa hai đường đồ thị giá và tiền lớn, thì thị trường tiêu thụ hàng hoá sôi động, sản xuất-dịch vụ phát triển. Ngược lại, khoảng cách giá-tiền ngày càng thu hẹp, thì sức mua giảm, thị trường và sản xuất-dịch vụ ngày càng đình trệ.
Khi sản xuất-dịch vụ và lưu thông thị trường đình trệ, thì các quốc gia không thu được nhiều thuế, dẫn đến ngân sách quốc gia suy giảm, dẫn đến nợ công tăng cao.
Từ nguyên nhân thứ phát là mâu thuẫn “giá cả không ngừng tăng cao” trong khi “tổng lượng tiền không thể tăng theo kịp”, thì mọi biện pháp của các quốc gia, khu vực đều không phù hợp, cuộc khủng hoảng không được khắc phục đúng và triệt để, còn kéo dài vô vọng, không lối thoát.
Giá cả hàng hoá nguyên, nhiên vật liệu ở mức cao làm cho các nhà sản xuất một là thiếu vốn, hai là giá thành sản phẩm hàng hoá ở mức cao, dẫn đến tiêu thụ ứ đọng, dẫn đến thiếu vốn tái sản xuất, dẫn đến đình trệ sản xuất. Nếu “bơm tiền” dưới mọi hình thức cho nhà sản xuất, như cho vay, mua cổ phần, mua nợ xấu v.v…thì chỉ giúp nhà sản xuất có vốn tái sản xuất được một chu kỳ, bởi vì với giá nguyên nhiên vật liệu cao, thì sản phẩm hàng hoá tái sản xuất lại có giá thành cao, tiếp tục tăng tồn kho và nợ xấu.
Cũng tương tự, nếu “bơm tiền” cho quốc gia nợ công cao, thì sản xuất, tiêu dùng trong các nước đó vẫn đình trệ, dẫn đến không thu được thuế đủ ngân sách, thì có “bơm tiền” mãi được không ?
Với nguyên nhân thứ phát là mâu thuẫn giá-tiền trên đây, rõ ràng mọi biện pháp của loài người đang thực hiện, đều không thể thoát ra khỏi cuộc khủng hoảng, đều là sự cố gắng vùng vẫy trong ngõ cụt không lối thoát.
Từ nguyên nhân thứ phát, rõ ràng chỉ có biện pháp giãn cách khoảng cách hai đồ thị giá và tiền, bằng một trong hai cách:
Một là, toàn thể loài người đồng loạt hạ giá hàng hoá nguyên, nhiên, vật liệu xuống ngang mức những năm trước khủng hoảng, tạo điều kiện cho hàng hoá tiêu dùng hạ xuống, thì thị trường lại sôi động, sản xuất lại phát triển.
Hai là, loài người chạy đua với giá cả, luôn luôn in thêm tiền, phát không cho người tiêu dùng.
Tuy nhiên, cả hai biện pháp này đều không tưởng, bất khả thi.
Rõ ràng rằng, nếu chỉ dựa vào nguyên nhân thứ phát trên đây, thì mọi biện pháp đều hoặc là không hiệu quả, hoặc là bất khả thi. Loài người chỉ thoát khỏi cuộc khủng hoảng khi tìm ra nguyên nhân khởi phát, là nguyên nhân của mọi nguyên nhân.
2- Nguyên nhân khởi phát: Thủ phạm là giá dầu mỏ.
Trong thế kỷ 21, loài người đang ở trong giai đoạn trữ lượng dầu mỏ và khả năng khai thác đủ đáp ứng nhu cầu tiêu thụ ngày càng tăng cao. Cung đáp ứng kịp cầu, theo nguyên lý này, thì giá dầu mỏ sẽ tương đối ổn định, có tăng nhưng không thể tăng phi mã như thế, từ khoảng 47 USD/thùng lên đến mức kỷ lục 147 USD/thùng và tụt xuống trên dưới 100 USD/thùng như hiện nay.
Thế nhưng, sau sự kiện 11/9/2001, Mỹ tấn công Apganistan và Iraq, cấm vận dầu mỏ Iran, Ixraen đe doạ tấn công Iran, khu vực Trung Đông luôn bất ổn, làm sụt giảm một phần khai thác và lưu thông dầu mỏ trên thế giới, mặt khác, tạo cớ cho các nhà đầu cơ dầu mỏ đẩy giá dầu mỏ không ngừng tăng cao.
Giá dầu mỏ tăng làm giá nhiên liệu xăng, diesel, dầu ma-dút, tạm gọi là nhiên liệu lỏng, tăng cao.
Giá nhiên liệu lỏng tăng cao làm giá khai thác, vận chuyển than tăng cao.
Giá nhiên liệu lỏng và than tăng cao làm giá điện tăng cao.
Giá nhiên liệu lỏng, than, điện, tạm gọi là nhóm năng lượng, tăng cao làm giá hàng hoá nguyên, nhiên, vật liệu và giá hàng hoá tiêu dùng trong toàn bộ nền sản xuất đều đồng loạt tăng cao.
Giá cả một sản phẩm hàng hoá nguyên, nhiên, vật liệu, cũng như một sản phẩm hàng hoá tiêu dùng, đều cấu thành từ giá nhiều nguyên, nhiên, vật liệu và giá nhiều dịch vụ cùng tạo nên, vì vậy sự tăng giá thành của mọi sản phẩm hàng hoá đều là cấp số cộng. 
Ví dụ, giá thịt lợn tăng do giá thức ăn chăn nuôi tăng.
Giá thức ăn chăn nuôi tăng là do giá thuỷ hải sản (phụ phẩm) và giá ngô, khoai, sắn tăng. 
Giá ngô, khoai, sắn tăng là do giá phân bón tăng.
Giá phân bón tăng là do giá nguyên liệu sản xuất phân bón tăng.
Giá thức ăn chăn nuôi, ngô, khoai sắn, phân bón, nguyên liệu phân bón…tăng đều do giá năng lượng cho khai thác, vận chuyển, tưới trồng, sản xuất, chế biến công nghiệp…tăng. 
Như vậy, từ giá dầu mỏ tăng, đã tạo nên một “phản ứng dây chuyền” khiến giá cả mọi sản phẩm hàng hoá của toàn bộ nền sản xuất, dịch vụ đều đồng loạt tăng theo. Để hiểu sự phá hoại “dây chuyền” khủng khiếp của sự tăng giá dầu mỏ, ta hãy lấy một ví dụ sự tăng giá cục bộ của những sản phẩm hàng hoá nào đó. Chẳng hạn giá cát sỏi xây dựng tăng, thì chỉ làm tăng một phần giá một công trình xây dựng, chứ nó không làm tăng giá thịt lợn hay xà phòng, giấy, bút v.v…
3- Giải pháp thoát khỏi khủng hoảng.
Chúng ta chỉ ra rằng, thủ phạm gây nên cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu 2008-20XX là sự tăng giá phi mã của dầu mỏ. Vậy có thể động viên, bắt buộc nhà khai thác, buôn bán dầu mỏ giảm giá xuống mức những năm trước khủng hoảng được không ? Câu trả lời của các nhà khai thác, buôn bán dầu mỏ là không thể được. Khai thác dầu mỏ cũng phải sử dụng năng lượng xăng dầu, điện, vật tư, phụ tùng. Buôn bán dầu mỏ cũng phải sử dụng xăng dầu, phương tiện vận chuyển, phụ tùng sửa chữa, bảo dưỡng phương tiện vận chuyển. Tất cả những cấu thành vừa nêu, đều đã bị tăng giá ngay sau khi dầu mỏ tăng giá. Vì vậy, giá dầu mỏ chỉ có thể giảm xuống một mức nào đó, giảm hơn sẽ bị lỗ. Thật là gậy ông đập lưng ông. Vì vậy, dầu mỏ chỉ có thể giảm xuống xấp xỉ 100 USD/ thùng, không thể giảm xuống hơn nữa. 
Muốn thoát khỏi khủng hoảng toàn cầu, thì giá cả toàn bộ hàng hoá phải đồng loạt tụt giảm xuống mức những năm trước khủng hoảng. Muốn vậy, giá dầu mỏ cũng phải tụt giảm xuống 47-50 USD/ thùng.
Vì vậy toàn thế giới, thay vì tung tiền “bơm”, dùng tiền mua nợ xấu v.v…thì hãy sử dụng khối lượng tiền này, bù giá cho dầu mỏ để nhà khai thác dầu mỏ bán ra mức giá 47-50 USD/ thùng. Bù giá dầu mỏ là bù giá cái gốc, sẽ tốn ít tiền hơn bù giá những cái ngọn như bù giá bình ổn xăng dầu, điện, bù giá bình ổn các mặt hàng tiêu dùng thiết yếu, trả lương thất nghiệp v.v…Mặt khác, sau khi dầu mỏ được bù giá, bán ra xuống mức trước khủng hoảng, thì dần dần sau một vài năm, giá tất cả hàng hoá sẽ tự động giảm xuống tương ứng, thị trường lại sôi động, sản xuất lại phát triển. Đó là lối thoát duy nhất cho loài người thoát khỏi cuộc khủng hoảng khởi phát từ thủ phạm dầu mỏ này. Việt Nam, ngày 10.04.2013, Quang Trần Nhật, Nhật Quang Trần, Trần Nhật Quang
ĐẬP LẠI TRẦN PHƯƠNG
(Comment clip Trần Phương và các trí thức đóng góp Văn kiện Đại hội Đảng Toàn quốc lần thứ 11, khi Trần Phương sủa “CNXH là cái gì”)
Không hiểu CNXH là cái gì thì đừng có gào to lên như thế. CNXH = Nền kinh tế thị trường với các quy luật kinh tế khách quan + sự điều tiết của chính quyền (mang tư tưởng) của Giai cấp Công nhân. Tư tưởng của GCCN là đem lại công bằng cho toàn thể các thành viên trong xã hội, chứ không chỉ cho giai cấp giới chủ. Đó là con đường dài phải định hướng lâu dài.
Ở các nước Tư bản phát triển, giai cấp Tư bản đang buộc phải ngoan ngoãn cung phụng GCCN và nhân dân lao động để không bị lật đổ như Công xã Pa ri hay CMXHCN tháng Mười Nga 1917.
Giai cấp TB không còn dám bóc lột tàn bạo như cha ông chúng trong các thế kỷ 18, 19 nữa. Chúng vừa điên cuồng chống CNXH, vừa buộc phải tiến lên CNXH mà chúng vẫn điên cuồng chống.
 Bọn trí thức thiển cận và mù quáng không thấy rằng, Liên xô và Đông Âu sụp đổ chứ không phải CNXH sụp đổ. CNXH đang xỏ mũi bọn TB tiến lên CNXH mặc chúng điên cuồng chống. Thụy điển, Na uy..., Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Nhật, Hàn Quốc...đang tiên phong tiến lên CNXH mà họ điên cuồng chống.
 CNXH đang ngự trị thế giới TBCN, và tất yếu là tương lai tươi sáng của loài người.
 Việt Nam thụt lùi 50 năm từ đống đổ nát của chiến tranh, không thể đòi hỏi bằng các nước kia được.
Thế giới đã hội nhập toàn cầu, Việt Nam trong hòa bình cũng tiến lên CNXH bằng kinh tế thị trường với các quy luật kinh tế khách quan, có sự điều tiết của Nhà nước (định hướng XHCN), vì KTTT là sáng tạo của loài người, là tài sản trí tuệ của loài người, chứ không phải là riêng có của CNTB.
 Đó là những điều mà những kẻ trí thức thiển cận, mù quáng, trí thức nửa mùa, nửa dơi nửa chuột như Trần Phương đã không thể hiểu được.

Đã không hiểu CNXH là gì, thì đừng có gào to ngu xuẩn như thế. Thật xấu hổ cho lũ trí thức già nua không theo nổi thời cuộc lại dương dương tự đắc to mồm !
KHÔNG GÂY HOANG MANG CHO NHÂN DÂN

Từ năm 1975 đến 1978, Đặng Tiểu Bình ra sức lừa bịp nhân dân, cán bộ, đảng viên TQ rằng Việt Nam “vô ơn”, “Tiểu bá”, rằng Việt Nam xứng đáng được “dạy cho một bài học”. Thế rồi nhân VN đánh trả quân xâm lược Polpot, Đặng Tiểu Bình xua quân xâm lược VN để “dạy cho VN một bài học”. Dưới ảnh hưởng chi phối, sức ép của Đặng Tiểu Bình, TQ tiến hành những trận đánh xâm lược cục bộ trên biên giới, hải đảo nổi bật trong những năm 1984, 1988…Đến năm 1990, Đặng Tiểu Bình tuyên bố nghỉ hưu hẳn, thôi không tham gia chính trường, thì 1991-1992 Trung Quốc lập tức bình thường hóa quan hệ với VN. Kể từ đó đến nay, đã 20 năm trôi qua, TQ không còn tiến hành chiến tranh cục bộ biên giới, hải đảo với VN nữa. Tuy nhiên, tàn dư của tư tưởng thù hằn VN do Đặng Tiểu Bình reo rắc vẫn còn nặng nề trong một bộ phận nhân dân, cán bộ, đảng viên TQ. Lũ lau nhau cấp thấp này vẫn mang nặng tư tưởng bá quyền chống VN, đưa ra đường “lưỡi bò”, bắt giữ ngư dân VN, cắt cáp thăm dò dầu khí v.v…Vấn đề là ban Lãnh đạo TQ không mạnh tay trừng phạt lũ lau nhau cấp thấp, vì đụng chạm đến vấn đề dân tộc chủ nghĩa, chủ quyền…rất phức tạp và nhạy cảm, trái “lòng dân”. Thực sự là ban Lãnh đạo TQ không muốn đối đầu với VN, rất cần VN đứng vững và cần VN ủng hộ TQ duy trì và phát triển ảnh hưởng của TQ đối với ASEAN và thế giới. Nhiều người VN không nhìn rộng thực tế này, lo ngại một cuộc chiến tranh xâm lược TQ sẽ tiến hành với VN trong tương lai. Nhưng hãy nhìn rộng xu thế thế giới. Sau khi Liên xô và khối Đông Âu sụp đổ, chiến tranh lạnh kết thúc, TQ cùng với Nga vẫn là đối trọng với Mỹ và phương Tây để giữ gìn hòa bình thế giới. TQ và Nga vẫn phản đối chiến tranh Cosovo, Iraq, ủng hộ Palextin, chống xâm lược Sirya…Ngày nay, TQ cùng Nga, Ấn độ, Braxin và thêm Nam Phi, Venexuela…tạo thành một cực đối trọng với Mỹ và phương Tây để cân bằng hòa bình thế giới. Chúng ta căm thù một nước Mỹ Lin-đơn Giôn-xơn, Ri-sớt Ních-xơn, căm thù một nước Trung Quốc Đặng Tiểu Bình, chứ không đập nhập làm một hai cái nước Mỹ, một cái nước TQ ấy với nước Mỹ, nước TQ ngày nay. Điều quan trọng là chúng ta đòi hỏi ban Lãnh đạo TQ ngày nay phải gột rửa tư tưởng hằn thù VN trong quân, dân lau nhau TQ, xóa sạch tư tưởng Đặng Tiểu Bình đối với VN, trừng phạt những hành động gây hấn, gây rối của lũ quân, dân lau nhau cấp thấp này để thực hiện mong muốn 4 tốt, 16 chữ vàng mà ban Lãnh đạo TQ đã đề ra. Và, chúng ta cũng phải coi trọng nâng cao tiềm lực quốc phòng như một nguyên tắc, đề cao cảnh giác, sẵn sàng đánh dập đầu quân xâm lược nếu một Đặng Tiểu Bình khác trỗi dậy ở TQ. Với nhận thức vai trò của Trung Quốc trên thế giới, vị thế của Việt Nam hôm nay, tin tưởng vào truyền thống yêu nước chống ngoại xâm của nhân dân ta, kinh nghiệm lãnh đạo, tổ chức kháng chiến của Đảng CSVN…thì chúng ta tin chắc rằng, chiến tranh không thể xảy ra, nước ta sẽ được bảo vệ vững chắc…Với những lý do trên đây, chúng ta không được, và không việc gì phải hù dọa gây hoang mang cho nhân dân, vì gây hoang mang cho nhân dân cúng là một tội ác.